Áo mỏng đa tình đượm ánh mưa
Gợi màu lưu luyến ước ao xưa
Lang thang, chân cứ lang thang bước
Tha thướt mây nghiêng,,, ngắm độ vừa
Ký ức dâng cao tận ngõ hồn
Cúi đầu nghe thẹn nhớ môi hôn
Ngọc ngà trên má hây hây ửng
Giăng nỗi tình si nhịp gió dồn
Khẽ chạm vào mơ mộng cũ nhàu
Chiều xui mây lẻ ghé xôn xao
Đâu đây phơn phớt hương thơ ấu
Tim siết đau ... vì ... bận nhớ nhau
NNN
Đêm dài mỏi giấc chiêm bao
Mây trăn trở mộng len vào trân chuyên
Ngoài sông gió lẳng lơ thuyền
Cầu tre chắc nhịp chờ riêng bước người
Nước reo lộng tiếng ai cười
Đường trơn bước trợt khiến mười ngón đau
Ngỡ chừng lệ nóng tuôn mau
Giơ tay kéo mảnh trăng nhàu lấp xanh
Lung lay lá đảo trêu cành
Khư khư tim cứ vờn quanh bóng mờ
Ven bờ nước vổ ngu ngơ
Giấu ưu tư,
Đứng lặng lờ đếm sao
Nhìn chim kết tổ trên cầu
Vàng rơm óng mượt ươm màu xuyến xao
Bao giờ cánh mỏi lòng nao
Quá giang gió chướng chui vào ... góc xưa ... há?
NNN
Ru hồn đẹp ánh … trăng đan
Tim se sắc cạn
Sương tràn mắt sâu
Bao la nghĩa Mẹ muôn mầu
Nương theo ánh bạc
Thành câu vỗ về
Nệ chi khốn khổ trăm bề
Quên nhan sắc nguyện mân mê trẻ khờ
Êm đềm câu nói trong mơ
Con đem kết nốt bài thơ thẩn dài
Cô đơn bóng nhỏ đêm gầy
Chong đèn xây giấc mộng đầy xuyến xao
Trời thu se gió thanh tao
Len vô hơi thở nghe trào ước mơ
Mênh mông nghĩa Mẹ vô bờ
Nước sông dẫu cạn
Niềm mơ vẫn tràn
Con vào trắc trở gian nan
Khói hương khấn nguyện,
Lệ chan má gầy
Bây giờ tận chốn mây bay
Trong vườn hoa có đổi thay trắng hồng?
Mẹ ơi ơn Mẹ thơm nồng
Khắc trong trí tuệ giữ thông ý Người
Noi theo gương sáng tuyệt vời
Sáng trăng, soi sáng cả lời Mẹ khuyên
Hoa trên áo,
Tưởng Thiên Đường
Vu Lan kính Mẹ
Yêu thhương thấm nồng
songthhương